Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012

Tỳ Hưu : Con vật linh thiêng


Tỳ Hưu : Con vật linh thiêng

Tương truyền, thời vua Minh Thái Tổ khi lập nghiệp gặp lúc ngân khố cạn kiệt, vua rất lo lắng. Trong giấc mơ vàng, vua thấy có con vật đầu lân mình to, chân to lại có sừng trên đầu xuất hiện ở khu vực phía trước cung điện nuốt nhanh những thỏi vàng ròng sáng chói mang vào trong cung vua.

Theo thầy phong thủy tính toán, khu vực xuất hiện con vật ấy là cung tài và đất ấy là đất linh, như vậy, theo đó giấc mơ đã ứng với việc trời đất muốn giúp nhà vua lập nghiệp lớn. Sau đó vua Minh Thái Tổ cho xây một cổng thành to trên trục Bắc Nam, đường dẫn vào Tử Cấm thành, ngay tại cung tài ấy.
Con linh vật ấy có mặt giống con lân đực nhưng lại có râu, mình to, mông to như mông bò, đuôi dài, có chùm lông đuôi rậm. Con vật này không ăn thức ăn bình thường mà chỉ ăn vàng, bạc, đặc biệt nó không có hậu môn, do vậy vàng bạc nó ăn vào không bị thoát đi đâu, cho dù no căng bụng.
Sau khi có linh vật ấy, ngân khố nhà Minh ngày càng đầy. Sau đó, vua cho tạc tượng con linh vật trên bằng ngọc phỉ thúy và đặt trên lầu cao của khu “Tài môn”. Từ đấy, nhà Minh ngày càng mở rộng địa giới và trở thành triều đại giàu có.
Tỳ Hưu Tiêu Ngọc, loại màu xanh gân huyết rất đẹp, giá cả lại rất vừa túi tiền
Khi nhà Mãn Thanh lên ngôi vua, họ vẫn rất tin vào sự mầu nhiệm của con vật linh kia và đặt tên cho nó là con Kỳ Hưu hay cũng gọi là Tỳ Hưu. Nhà Thanh cho tạc nhiều tượng con Tỳ Hưu đặt tại cung vua và hoàng hậu. Các cung công chúa, hoàng tử đều không được đặt con Tỳ Hưu. Các quan càng không được dùng cho nhà mình, bởi quan không được giàu hơn vua.
Thời ấy, ai dùng thứ gì giống vua dùng là phạm thượng. Nhưng với sự linh nghiệm của con vật này khiến các quan lại lén lút tạc tượng con Tỳ Hưu đặt trong phòng kín, ngay cung tài nhà mình để “dẫn tiền vào nhà”.
Muốn tạc tượng phải gọi thợ điêu khắc và thế là thợ điêu khắc cũng tự tạc cho mình một con để trong buồng kín, cầu tài. Cứ thế, các đời sau, con, cháu thợ khắc ngọc cũng biết sự linh nghiệm ấy mà tạc tượng Tỳ Hưu để trong nhà, cầu may.
Tại sao Tỳ Hưu tạc bằng các loại đá quý tự nhiên thì mới linh? Người Trung Quốc quan niệm rằng chữ Vương có một dấu chấm (.) thành chữ Ngọc, nghĩa là ai dùng ngọc là người vương giả, giàu sang. Do vậy phải tạc bằng ngọc quý thì mới linh nghiệm mà ngọc tự nhiên thì mới quý.
Chuyện Tỳ Hưu với Hoà Thân
Thiếu thời nhà Hòa Thân rất nghèo, nghèo đến nỗi không có đủ 10 lượng bạc nộp cho quan để xin nhận lại chức quan nhỏ của cha truyền lại. Nhờ ông Liêm (sau này là cha vợ) cho 10 lạng bạc mà Hòa Thân có cơ hội bước vào quan trường.
Thời vua Càn Long, Hòa Thân là nhân vật “dưới một người trên triệu triệu người” (Trong phim “Tể Tướng lưng gù hoặc Lưu gù (Lưu Dung)” chúng ta đã biết về nhân vật Hòa Thân). Ngân khố nhà vua ngày càng vơi mà nhà Hòa Thân ngày càng giàu với câu nói nổi tiếng “Những gì nhà vua có thì Hoà Thân có, còn những gì Hoà Thân có thì vua chưa chắc đã có”.
Đến khi Hòa Thân bị giết quan quân đã tá hỏa khi thấy tài sản Hòa Thân bị tịch thu nhiều gấp 10 lần ngân khố nhà vua đang có.

Hòa Thân có 2 vật trấn trạch được cất giấu trong hòn giả sơn trước nhà đó là con Tỳ Hưu và chữ Phúc do chính vua Khang Hy viết tặng bà nội, nhân ngày mừng thượng thọ. Khi đập vỡ hòn giả sơn, các quan mới phát hiện trong núi đá ấy có con Tỳ Hưu, mà con Tỳ Hưu của Hòa Thân to hơn Tỳ Hưu của vua.
Ngọc để tạc con Tỳ Hưu của Hoà Thân là NGỌC PHỈ THÚY xanh lý mát rượi, trong khi vua chỉ dám tạc bằng BẠCH NGỌC. Bụng và mông con Tỳ Hưu của Hòa Thân to hơn bụng, mông con Tỳ Hưu của vua và như thế khiến Hòa Thân nhiều vàng bạc hơn vua.
Sau khi tịch thu con Tỳ Hưu, nhà vua không thể tịch thu chữ “Phúc” kia được bởi chữ Phúc đã được gắn chết vào đá hồng ngọc; nếu đập đá ra lấy chữ thì đá sẽ vỡ, như thế thì phúc tan. Mà chữ thì do vua Khang Hy viết nên không ai dám phạm thượng. Thế là đành để “Phúc” lại cho nhà Hòa Thân, có lẽ vì thế nên dù phạm nhiều tội tày đình nhưng Hòa Thân chỉ chết một mình, thay vì phải bị tru di tam tộc.
Tỳ Hưu chế tác bằng Độc Ngọc, một loại ngọc cực hiếm 
Và ngày nay sự linh nghiệm của Tỳ Hưu vẫn hiện hữu trong nhân gian, vẫn mang lại nhiều may mắn về tài lộc, sức khỏe, công danh cho người sử dụngtheo từng màu sắc của Tỳ Hưu. Đặc biệt là khi sử dụng đúng Tỳ Hưu thỉnh từ Bắc Kinh, được chế tác từ các loại ĐÁ QUÝ TỰ NHIÊN, kể cả Tỳ Hưu được chế tác từ NGỌC PHỈ THÚY quý hiếm (mà chỉ có Vua, Quan ngày xưa mới được sở hữu), đã được thông qua các thủ tục phong thủy cần thiết… Và được ngành chủ quản tại Bắc Kinh cấp phép lưu hành.
Lưu ý: Tỳ Hưu chính gốc từ Bắc Kinh từ thời nhà Minh đến hiện nay chỉ có 1 sừng. Thông tin Tỳ Hưu 1 sừng gọi là Tịch Tà (trừ tà) và 2 sừng gọi là Thiên Lộc (tài lộc) hoàn toàn không chính xác, là thông tin nhiễu. Tỳ Hưu 2 sừng là hình dáng đã được biến đổi qua quá trình điêu khắc và truyền miệng trong dân gian, không có tác dụng phong thủy như đã nói.
Tags:Tỳ Hưu,Con vật,linh thiêng

Phủ hòa thân




 
Hòa Thân tên chữ là Chí Trai, họ Nữu Cô Lộc, người dân tộc Mãn ở đất chính Hồng Kỳ. Nổi tiếng là người thông minh tài trí, hiểu rộng biết nhiều, khéo mồm khéo miệng.

Suốt 30 năm làm quan dưới triều Càn Long, Hòa Thân thâu tóm quyền lực, khuynh loát triều chính đạt đến vị trí ở dưới một người nhưng trên muôn người. Không chỉ thâu tóm quyền lực, Hòa Thân còn là kẻ tham nhũng số một Trung Quốc và thế giới ở mọi thời đại.

Phủ Hòa Thân nằm trên phố Nguyên Soái - khu phố cư ngụ của các tướng tĩnh cao cấp của nước CHND Trung Hoa, nay trở thành địa chỉ tham quan du lịch hấp dẫn của hàng triệu du khách trong và ngoài nước khi đến thủ đô Bắc Kinh - Trung Quốc.


Tiền của như núi, quyền hành nghiêng trời lệch đất nên Hòa Thân muốn gì được nấy. Là người thông minh, yêu thơ văn, Hòa Thân cho xây dựng nơi của mình như cung Ninh Thọ, vườn Viên Minh của các hoàng đế nhà Thanh. Phủ Hòa Thân không thua gì cung vua, chỉ khác là quy mô nhỏ hơn mà thôi. Kiến trúc của phủ tuân thủ nghiêm ngặt luật phong thủy “tiền thủy hậu sơn” - trước là hồ nước phía sau dựa vào thế núi. Bao bọc quanh phủ và hai bên lối đi được quây bằng những phiến đá, sắp xếp cực kỳ kỳ thú ngoạn mục. Kiểu kiến trúc, cách bài trí đủ nói lên chủ nhân của nó là người có con mắt thẩm mỹ, một tay chơi sành điệu. Cổng ngoài thật đơn sơ, khiêm nhường. Bên trong cổng là nhà kho dài 100 m với 120 cửa sổ kiểu dáng khác nhau phô bày sự giàu có của gia chủ, là nơi chứa vàng bạc châu báu, ngà voi, da thú quý, đồ thủy tinh, gốm sứ cổ, vải vóc quý của các vùng miền và nước ngoài... Hòa Thân là người giỏi và thích thơ văn, cho xây một cái quán nhỏ, nền quán khắc chìm chữ phúc rồi dẫn nước vào cho liên tục chảy qua. Chủ nhân rót rượu đầy chén thả xuống dòng nước, chén rượu trôi theo dòng dừng ở đâu và gần ai thì người đó phải đọc một bài thơ rồi mới được cạn chén. Hòa Thân còn cho xây ký viện khang trang để mời bạn bè, quan khách thưởng thức nghệ thuật. Trung tâm phủ có một tòa lầu dựng trên đồi là nơi Hòa Thân ngắm trăng, ngâm thơ, đọc sách. Toàn bộ phủ rợp bóng cây xanh cổ thụ, điểm xuyết những khóm trúc, những bụi hoa tường vi màu hồng phấn và hành lang hun hút được trang trí họa hệt vườn Viên Minh thu nhỏ. Dọc hành lang có một lối đi dốc không có bậc, biểu thị cho con đường hoạn lộ thăng quan tiến chức của Hòa Thân luôn hanh thông vượng khí. Hòa Thân là tay chơi có hạng. Vào thời đó, duy nhất Hòa Thân dám cho xây trong phủ của mình một cái cổng theo kiểu phương Tây, hoàng đế Càn Long cũng không thể có. Để bảo vệ cho địa vị và gia sản của mình bền vững lâu dài, Hòa Thân chiếm được phiến đá có thủ bút đề chữ “phúc” của Càn Long làm của riêng. Y coi phiến đá thiêng liêng như bùa hộ mệnh, đem cất giấu kỹ trong hang dưới tòa lầu ngâm thơ đọc sách. Tấm bia vẫn đặt trong hang cho du khách chiêm bái.
 
Phủ Hòa Thân bây giờ khác nhiều so với thời Hòa Thân làm chủ. Khi bị Gia Khánh khép đại tội, phủ bị tịch thu và giao cho một vị vương tôn quản lý; chủ mới ắt sẽ không giữ nguyên dáng vẻ xưa của công trình mà chủ của nó đã dày công tạo ra. Trải qua biến thiên lịch sử, nhất là thời kỳ cách mạng văn hóa, nếu không có Thủ tướng Chu Ân Lai sáng suốt bảo hộ thì công trình này cũng đã bị Hồng Vệ binh “làm thịt” từ lâu rồi, vì đây là di tích của chế độ phong kiến và nhất là chủ nhân của nó lại là kẻ tham nhũng số một trong lịch sử Trung Quốc và nhân loại. May mắn điều đó đã không xảy ra, và chúng ta có diễm phúc được tham quan công trình kiến trúc hấp dẫn và thú vị ấy.

Ảnh 1: Giám Đốc NVViệt chụp lưu niệm tại cổng phủ Hòa Thân.
picture_146_500 
Ảnh 2: Sơ đồ phủ Hòa Thân
picture_148_500
Ảnh 3: Sơ đồ chụp theo "góc độ" khácpicture_149_500
Ảnh 4: Người Trung Quốc, người Tây  tham quan rất đông
picture_145_500_02
 Một số ảnh chụp lưu niệm tại Bắc Kinh
Ảnh 5: 
picture_094_500_03
Chắc hẳn chúng ta không ai lạ gì nhân vật Hòa Thân_một viên tham quan dưới triều vua Càn Long qua các bộ phim dã sử của TQ. Và dưới đây là 1 số hình ảnh chụp trong phủ Hòa Thân:



Trong khuôn viên phủ của mình, Hòa Thân cho xây một hồ nước có hình con dơi, vì trong tiếng Trung "con dơi" có phát âm giống với từ "phúc".(Ở góc chụp này nhìn mãi mà ko ra hình con dơi thì fai )

Đây là phía sau gian nhà 2 tầng gồm 20 phòng Hòa Thân dùng để cất giữ vàng bạc châu báu mà mình tham ô được. Mọi người đều thấy các ô cửa sổ của mỗi phòng đều không giống nhau, mục đích chính là để chỉ cần nhìn vào cửa sổ Hòa Thân sẽ biết ngay được căn phòng đó chứa báu vật gì

Và đây là dung nhan thực sự của Hòa Thân (đội mũ đỏ)_người nổi tiếng với câu nói :" Thứ gì mà Hoàng Thượng có, ta cũng có, thứ gì mà Hoàng Thượng không có, ta cũng phải có"

Tags:Phủ,hòa thân